Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    CO_VA_TRO_1.jpg 11110.jpg 1159.jpg 450.jpg 360.jpg 2134.jpg 1158.jpg HS_CAP_2.jpg HS_CAP21.jpg HS_CAP2.jpg CHI_HOA.jpg BA_CO_GIAO_1.jpg BA_CO_GIAO1.jpg CO_NGA.jpg CAC_CO.jpg THC2_CO_HOA.jpg BA_CO_GIAO.jpg 3_H_TRUONG.jpg

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Bài học

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: Truyện ngắn TQ
    Người gửi: Bùi Thị Kim Anh
    Ngày gửi: 20h:45' 23-11-2011
    Dung lượng: 89.5 KB
    Số lượt tải: 7
    Số lượt thích: 0 người
    module and plugin to add google adsense to joomla based websites
    học
    DiLi dịch
    
    Rút từ tập truyện ngắn BÓNG ĐÊM BAO TRÙM, (Công ty Truyền thông Hà Thế liên kết NXB Hội Nhà văn 2009) DiLi dịch Fernando Sorrentino là nhà văn người Ác-hen-ti-na. Ông sinh ngày 8/11/1942 tại Buenos Aires. Các tác phẩm của ông đã được dịch sang tiếng Anh, Bồ Đào Nha, Ý, Đức, Pháp, Phần Lan, Hungary, Ba Lan, Bulgary, Trung Quốc, Việt Nam, Ấn Độ, Tamil, Algeria. Năm 2006, Fernando Sorrentino xuất bản tuyển tập truyện ngắn mang tên “Per colpa del dottor Moreau ed altri racconti fantastici". Tuyển tập bao gồm tất cả những truyện ngắn của ông đã được dịch sang tiếng Ý và in trên tạp chí văn học Progetto Babele. "Bài học" là một truyện ngắn với bối cảnh và tình huống khá giản đơn. Cách kể chuyện "đủng đỉnh" của nhà văn khiến người đọc tò mò theo dõi để sau đó đầy bất ngờ trước phần kết thúc. Bắt đầu từ cuộc chạm chán của nhân vật tôi - một nhân viên quèn và vị giám đốc điều hành của anh ta tại thang máy; và kết thúc khi họ chia tay ở ga xe điện... Đó là một cuộc gặp gỡ ngắn ngủi, thế nhưng lại khiến cho cả nhân vật chính lẫn người đọc nhận được một bài học quý giá... Sau khi tốt nghiệp trường trung học, tôi xin vào làm một chân văn phòng ở công ty bảo hiểm Buenos Aires. Công việc mới không hề dễ chịu chút nào và xung quanh tôi toàn những người tính tình khó ưa. Đó là một tòa nhà mười tầng có bốn cái thang máy. Ba trong số đó là dành cho cán bộ nhân viên, không phân biệt cấp bậc, vị trí trong công ty. Cái thứ tư được trải thảm đỏ chót với ba cái gương soi được trang trí một cách cầu kì là dành riêng cho giám đốc công ty, các thành viên của ban giám đốc và giám đốc điều hành. Điều này có nghĩa là chỉ bọn họ mới có quyền sử dụng cái thang máy màu đỏ, nhưng nó cũng chẳng cản trở việc chúng tôi sử dụng ba cái thang còn lại. Tôi chưa bao giờ dám đưa mắt nhìn ông giám đốc hay các thành viên ban, nhưng lần nào cũng vậy, từ đằng xa tôi luôn bắt gặp ánh mắt của giám đốc điều hành đang nhìn ai đó. Ông ta khoảng chừng năm mươi tuổi với điệu bộ bệ vệ của một nhà qúy tộc. Tôi thấy ông ta nửa giống một qúy ông Áchentina thời xưa, nửa giống một vị quan tòa cực kì liêm khiết của tòa án tối cao. Mái tóc muối tiêu, bộ ria mép cắt tỉa gọn gàng, bộ com lê chỉnh tề và thái độ nhã nhặn khiến tôi vốn ghét cay ghét đắng mấy ông sếp cũng phải thấy kính trọng ngài Fernando. Đó là cách người ta gọi ông: “Ngài” cộng với tên thánh của ông mà không gọi tên họ, một kiểu gọi vừa suồng sã, lại vừa tôn kính như đối với một vị vua thời phong kiến. Ngài Fernando và các nhân viên của ông chiếm toàn bộ tầng thứ năm của tòa nhà. Bộ phận của chúng tôi làm việc ở tầng ba, nhưng từ khi tôi trở thành thứ nhân viên ít quan trọng nhất ở đây, họ đẩy tôi xuống tầng một để tiện chạy mấy việc lặt vặt. Trên tầng mười chỉ có mấy ông già hay cáu bẳn với mấy bà tính tình khó chịu có thể nổi khùng vì bất cứ chuyện gì. Mỗi ngày tôi phải lên đó để nộp một tập báo cáo về những nhiệm vụ mà bộ phận của tôi sẽ thực hiện trong ngày hôm đó. Vào một buổi chiều, sau khi đã lên tầng mười để gửi công văn, tôi chuẩn bị về nhà. Tôi đợi thang náy. Tôi đã mặc áo khoác, đầu tóc chải gọn gàng. Tôi chỉnh lại chiếc cà vạt và nhìn vào gương. Trên tay là cặp tài liệu bằng da. Đột nhiên tôi thấy ngài Fernando đứng bên cạnh, hình như ông cũng đang đợi thang máy. Tôi chào ông với vẻ tôn kính nhất có thể: “Xin chào, thưa ngài Fernando”. Ngài Fernando chào lại một cách giản dị. Ông bắt tay tôi và nói: “Rất vui được gặp anh, anh bạn trẻ. Tôi thấy là anh đã có một ngày làm việc hoàn hảo và giờ anh đang chuẩn bị tận hưởng một sự nghỉ ngơi xứng đáng.” Tôi cảm thấy sự mỉa mai trong thái độ và lời nói của ông và điều đó khiến tôi lo lắng. Đúng lúc đó, một trong những chiếc thang máy phục vụ cho những “người bình dân” dừng lại. Cánh cửa tự động mở ra. Tôi ấn tay vào nút giữ cho cửa mở và nói với ngài Fernando “Xin mời ngài” - “Không, không thể thế được, anh bạn trẻ” ngài Fernando đáp lại bằng một nụ cười. “Cậu vào trước đi”. “
     
    Gửi ý kiến

    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.