Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    CO_VA_TRO_1.jpg 11110.jpg 1159.jpg 450.jpg 360.jpg 2134.jpg 1158.jpg HS_CAP_2.jpg HS_CAP21.jpg HS_CAP2.jpg CHI_HOA.jpg BA_CO_GIAO_1.jpg BA_CO_GIAO1.jpg CO_NGA.jpg CAC_CO.jpg THC2_CO_HOA.jpg BA_CO_GIAO.jpg 3_H_TRUONG.jpg

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Cõi yêu

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: TG: Trần Thị Kim Oanh
    Người gửi: Bùi Thị Kim Anh
    Ngày gửi: 16h:39' 22-09-2011
    Dung lượng: 40.5 KB
    Số lượt tải: 10
    Số lượt thích: 0 người
    Cõi yêu
    Tác giả: Trần Kim Oanh
    ,
    
     Tôi cứ ngồi tần ngần như thế thật lâu, kể từ khi nghe tiếng chuông điện thoại réo. Không dám bật đèn, tôi cứ để bóng đêm mặc nhiên vây bủa. Cảm giác hai bàn tay mình đang run rẩy. Trống ngực đập thình thình, nghe rõ hơn cả tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường đằng kia. Tất cả những âm thanh ấy dường như rơi tỏm vào không gian đen xịt. Tôi căng mắt nhìn ra phía cửa sổ, hy vọng chân trời đang sáng dần lên. Nhưng có lẽ phải ba bốn canh giờ nữa thì trời mới sáng hẳn. Đợi chán, tôi đâm ra giận dỗi chính bản thân mình. Tôi đã nghĩ ngợi quá nhiều về hắn. Mà có khi tôi yêu hắn thật. Chỉ có tình yêu mới khiến con người ta không ngờ tới được bản thân mình, ngay cả những điều đang nghĩ. Tôi quyết định sẽ đi lên thăm hắn. Mặc kệ ngày mai là lễ ăn hỏi của tôi và Kiên. Chuyến xe rù rì lăn bánh khi trời vừa hửng sáng. Vẫn còn sương đêm và hơi ẩm ướt của buổi sớm mai khiến tôi có cảm giác hơi lạnh. Kiên nhắn tin: - “Cô đang làm cái trò quỷ gì thế? Cô đang ở đâu? Cô không nhớ hôm nay là ngày gì à?!”. Tôi lặng lẽ tắt máy. Thấy buồn vì Kiên vẫn không thể thay đổi được giọng điệu trịch thượng thích áp đặt người khác của mình. Làm vợ một người như thế quả đáng sợ thật. Nhưng đôi khi cuộc đời lại thế! Mệt mỏi bởi sự toan tính cho cuộc sống mà con người dường như không muốn thay đổi bất kỳ một sự yên ổn nào, cho dù đó là sự yên ổn được sắp đặt sẵn. Giống như tôi vậy. Lũ bạn bằng lứa tôi, đứa nào đứa nấy giờ đã con bồng con ẵm, cùi cũi lo cho tổ ấm của mình. Đâu như tôi, vẫn là một đứa con gái lãng đãng, sớm nắng chiều mưa, đa đoan mà chẳng thể kiếm nổi cho mình một chốn bình yên trọn vẹn. Có nhiều lúc tôi nói với Kiên, tôi sợ sẽ không giữ được sự vẹn nguyên trong tâm hồn mình, bởi tôi hay cả nghĩ đến những sóng gió cuộc đời rồi sẽ vấp phải. Tôi sợ cả cảm giác hẫng hụt ngay trong tình yêu quá đủ đầy của Kiên đối với tôi. … Xuống xe, tôi lao đến bên hắn. Người hắn băng trắng toát. Nắm lấy bàn tay hắn áp vào ngực mình, mắt tôi đỏ hoe. Hắn tỉnh giấc, nhìn tôi rồi bảo: - “Em đấy à. Sao lại khóc? Anh có làm sao đâu!”. Hắn không làm sao. Nhưng tôi thì có đấy. Trái tim tôi đang vỡ tan từng mảnh. Tâm hồn tôi đang chao đảo. Tôi đang như người say sóng đi trên thuyền mà không biết mình sẽ rơi xuống sông bất kỳ lúc nào. Hắn bảo, tôi với hắn có duyên mà không có nợ nên không thể ở được với nhau. Hắn biết tôi sắp làm đám cưới. Hắn chấp nhận. Nhưng lại hận tôi. Thế là hắn đi uống rượu, thật nhiều, thật say và thực sự muốn quên tôi. Nhưng rồi hắn nhận ra rằng thật khó lòng để quên đi những điều không muốn nhớ. Tôi nghe hắn nói thì khóc. Tôi quả quyết sẽ ở lại bên cạnh hắn, để xoa dịu nỗi đau trên cơ thể hắn, để vuốt ve nỗi buồn thăm thẳm trong mắt hắn và cả sự xa cách vời vợi mà hắn cố tình tạo ra để không đến được với tôi. Mắt tôi trũng sâu, thâm quầng. Vậy là tôi đã ở bên hắn ba ngày. Có tôi, hắn ngủ được nhiều hơn và những cơn đau cũng dịu lại. Tôi ngắm kỹ khuôn mặt hắn. Không thể lý giải nổi sự mê đắm mù quáng của mình. Đôi khi con người ta cố lý giải sự mù quáng của mình nhưng lại không bao giờ tìm được đáp số, trừ phi cái sự mù quáng ấy tự nói ra. Có lẽ chính cái vẻ thần phật từ bi lẫn lộn nơi dáng dấp phong trần, đào hoa của hắn đã khiến tôi nghĩ rằng được yêu hắn, được chung sống cùng hắn thì sẽ sống thật tâm. Nhiều lần hắn ôm tôi, hôn tôi rồi nói: - “Anh yêu em. Còn em?”. Tôi không trả lời hắn, chỉ im lặng. Hạnh phúc làm tôi nghẹt thở, quên đi cả những điều còn mơ hồ, không rõ rệt về hắn. Tan tầm. Tôi gọi điện cho Kiên bảo đến quán trà Phố. Giọng Kiên choèn choẹt qua điện thoại: - “Em làm sao thế? Em bị ốm à!?”. Tôi vốn ghét những người đàn ông có giọng nói lưỡng tính. Kiên làm tôi nhớ đến họ, chợt thấy chua lòm ở cổ. Kiên hẹn mười phút nữa sẽ có mặt. Tôi ngồi xoay mặt ra phố, đếm những bóng người và xe cộ lao vun vút trên đường… Kiên
     
    Gửi ý kiến

    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.