Ma chiến hữu-Mạc Ngôn, giải Nôben văn chương 2012

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: Mạc Ngôn
Người gửi: Bùi Thị Kim Anh
Ngày gửi: 19h:15' 05-12-2012
Dung lượng: 732.5 KB
Số lượt tải: 8
Nguồn: Mạc Ngôn
Người gửi: Bùi Thị Kim Anh
Ngày gửi: 19h:15' 05-12-2012
Dung lượng: 732.5 KB
Số lượt tải: 8
Số lượt thích:
0 người
Ma Chiến Hữu
Chương 1: DỊCH THEO BẢN TIẾNG TRUNG “CHIẾN HỮU TRÙNG PHÙNG” NXB DÂN TỘC, 2004.
Một cách nghĩ khác về chiến tranh.
Một cách ca tụng riêng về chủ nghĩa anh hùng.
Cuộc đối thoại giữa hai cõi âm dương,
Sự vướng lụy giữa con người và ma quỷ.
Đây là cuốn sách từng gây tranh cãi một thời trên mạng. Khi người kể chuyện đã từng là kẻ thù của chính chúng ta. Cuốn sách này nói về một nỗi đau, một sai lầm, một sự ngu dốt... mà từ đó tới nay người ta đã ra sức tránh né, không dám nhắc tới. Cái cuộc chiến này đã cướp đi sinh mạng của rất nhiều người, sau này ngẫm lại trong đó kẻ giết người và người bị giết hoàn toàn hồ đồ, chẳng hiểu sao mình giết và bị giết. Một cuộc chiến ngu dốt...
Đó là bây giờ ngẫm lại, đọc lại thì nói thế thôi, chứ thủa đó tôi còn nhớ mình khoảng 11, 12 tuổi, thuộc nằm lòng những lời hát như " Quân xâm lược bành trướng dã man, đã giày xéo mảnh đất việt nam... " hay như " Từng đôi mắt mang hình viên đạn, từng đôi mắt mang hình tia lửa, từng đôi mắt sáng lên cháy lên muôn ngàn tia lửa. Từng đôi mắt yêu thương trông theo đoàn quân, người chiến sĩ hãy giữ lấy, trút lên đầu quân xâm lược dã man... "
Thủa đó tôi chỉ hận mình không lớn thêm mấy tuổi nữa, hay học theo Trần quốc Toản mà xông lên tuyến đầu noi gương những anh hùng liệt sĩ như Lê đình Chinh mà chiến đấu cho tổ quốc... Trong số những người đã mãi mãi nằm xuống chắc rằng rất nhiều rất rất nhiều người có những suy nghĩ giống tôi, họ đã chiến đấu và ngã xuống với một trái tim của người Việt nam yêu nước. Cho dù là một cuộc chiến vô nghĩa, phi lí, thì những sai lầm và sự ngu dốt hoàn toàn thuộc về một tầng lớp khác, còn họ, những người đã chiến đấu, bị thương hay đã hy sinh vẫn là những người anh hùng chân chính của dân tộc Việt nam.
Mọt sách
ột buối trưa hè.
Trong bộ đồng phục của trường thiếu sinh quân, tay xách hai túi du lịch to tướng màu xám nhạt, tôi chen ra cửa chiếc xe khách đường dài cũ nát, lấm lem bùn đất, bước xuống đường. Ngẩng mặt đón cơn mưa nặng hạt xiên xiên, tôi bước lên con đê đầu làng. Quay đầu nhìn lại, chiếc xe khách đang nhả những luồng khói xanh xám phía sau đuôi, ngật ngưỡng trườn theo con đường bùn đất ngập ngụa tiếp tục lao về phía trước, trong chớp mắt đã mất tăm dạng dưới cơn mưa xối xả. Chung quanh không có lấy một bóng người. Mùi khói nồng nặc của chiếc xe vẫn đặc quánh trong không gian ẩm ướt.
Từng bầy cóc nhái nhiều màu sắc đang nhảy lổn nhổn trên mặt đê. Bên sườn đê, những cây hòe run rẩy trong mưa, dưới sông nước ngầu đục dang chảy mạnh, những giọt mưa đập xuống mặt nước tạo thành những bong bóng trăng trắng. Dòng nước bị chiếc cầu đá bắc ngang cản trở đang kêu réo ầm ầm, mặt cầu màu đen đen ẩn hiện dưới làn nước đục trông như sống lưng một con cá lớn. Dòng nước chảy xiết đập mạnh vào bờ cầu đá tạo thành một bức tường sóng, bọt sóng bắn tung tóe và kèm theo là mùi thoang thoảng của nước trộn với bùn và gỗ mục.
Tôi đứng trên cầu, đột nhiên cảm thấy tiếng nước réo ầm ầm đã biến đi dâu mất, tai tôi hình như bị ngập chìm trong nước, một cảm giác ngạt mũi và điếc tai xuất hiện, mùi tanh nồng của nước trở nên đậm dặc hơn. Dòng nước đập vào mạn cầu làm thành một bức tường nước cao đến cả mét rồi sau đó đổ ào xuống mặt cầu. Bỗng nhiên tôi cảm thấy sợ hãi, hình như có một con cá nào đó rất to đang nằm phục trên cầu giương mắt nhìn tôi.
Mưa lúc to lúc nhỏ, quần áo tôi đã ướt dẫm. Nước vẫn không ngừng dâng cao, chiếc cầu này sẽ nhanh chóng chìm vào dòng nước thôi. Tôi quyết định phải nhanh chóng vượt qua cầu, lòng cảm thấy may mắn vì vẫn còn kịp, nếu chậm khoảng ba mươi phút nữa thì chỉ còn cách ở bên này sông mà ngóng về bố mẹ, vợ và con gái ở bên kia sông.
Tôi cởi giày, xắn quần và xách hành lý lội nước bước lên cầu. Nước lạnh thấu xương khiến toàn thân tôi tê buốt. Đúng lúc ấy tôi nghe có ai đó gọi tên mình, giọng nghe quen lắm nhưng nhất thời tôi chưa thể nhận ra là ai. Tôi nhìn bốn phía, thầm nghĩ: trước mặt là dòng sông ngầu đục, xa xa là làng xóm mờ ảo trong mưa mù dày đặc, phía sau là bờ đê vắng lặng, chẳng
Chương 1: DỊCH THEO BẢN TIẾNG TRUNG “CHIẾN HỮU TRÙNG PHÙNG” NXB DÂN TỘC, 2004.
Một cách nghĩ khác về chiến tranh.
Một cách ca tụng riêng về chủ nghĩa anh hùng.
Cuộc đối thoại giữa hai cõi âm dương,
Sự vướng lụy giữa con người và ma quỷ.
Đây là cuốn sách từng gây tranh cãi một thời trên mạng. Khi người kể chuyện đã từng là kẻ thù của chính chúng ta. Cuốn sách này nói về một nỗi đau, một sai lầm, một sự ngu dốt... mà từ đó tới nay người ta đã ra sức tránh né, không dám nhắc tới. Cái cuộc chiến này đã cướp đi sinh mạng của rất nhiều người, sau này ngẫm lại trong đó kẻ giết người và người bị giết hoàn toàn hồ đồ, chẳng hiểu sao mình giết và bị giết. Một cuộc chiến ngu dốt...
Đó là bây giờ ngẫm lại, đọc lại thì nói thế thôi, chứ thủa đó tôi còn nhớ mình khoảng 11, 12 tuổi, thuộc nằm lòng những lời hát như " Quân xâm lược bành trướng dã man, đã giày xéo mảnh đất việt nam... " hay như " Từng đôi mắt mang hình viên đạn, từng đôi mắt mang hình tia lửa, từng đôi mắt sáng lên cháy lên muôn ngàn tia lửa. Từng đôi mắt yêu thương trông theo đoàn quân, người chiến sĩ hãy giữ lấy, trút lên đầu quân xâm lược dã man... "
Thủa đó tôi chỉ hận mình không lớn thêm mấy tuổi nữa, hay học theo Trần quốc Toản mà xông lên tuyến đầu noi gương những anh hùng liệt sĩ như Lê đình Chinh mà chiến đấu cho tổ quốc... Trong số những người đã mãi mãi nằm xuống chắc rằng rất nhiều rất rất nhiều người có những suy nghĩ giống tôi, họ đã chiến đấu và ngã xuống với một trái tim của người Việt nam yêu nước. Cho dù là một cuộc chiến vô nghĩa, phi lí, thì những sai lầm và sự ngu dốt hoàn toàn thuộc về một tầng lớp khác, còn họ, những người đã chiến đấu, bị thương hay đã hy sinh vẫn là những người anh hùng chân chính của dân tộc Việt nam.
Mọt sách
ột buối trưa hè.
Trong bộ đồng phục của trường thiếu sinh quân, tay xách hai túi du lịch to tướng màu xám nhạt, tôi chen ra cửa chiếc xe khách đường dài cũ nát, lấm lem bùn đất, bước xuống đường. Ngẩng mặt đón cơn mưa nặng hạt xiên xiên, tôi bước lên con đê đầu làng. Quay đầu nhìn lại, chiếc xe khách đang nhả những luồng khói xanh xám phía sau đuôi, ngật ngưỡng trườn theo con đường bùn đất ngập ngụa tiếp tục lao về phía trước, trong chớp mắt đã mất tăm dạng dưới cơn mưa xối xả. Chung quanh không có lấy một bóng người. Mùi khói nồng nặc của chiếc xe vẫn đặc quánh trong không gian ẩm ướt.
Từng bầy cóc nhái nhiều màu sắc đang nhảy lổn nhổn trên mặt đê. Bên sườn đê, những cây hòe run rẩy trong mưa, dưới sông nước ngầu đục dang chảy mạnh, những giọt mưa đập xuống mặt nước tạo thành những bong bóng trăng trắng. Dòng nước bị chiếc cầu đá bắc ngang cản trở đang kêu réo ầm ầm, mặt cầu màu đen đen ẩn hiện dưới làn nước đục trông như sống lưng một con cá lớn. Dòng nước chảy xiết đập mạnh vào bờ cầu đá tạo thành một bức tường sóng, bọt sóng bắn tung tóe và kèm theo là mùi thoang thoảng của nước trộn với bùn và gỗ mục.
Tôi đứng trên cầu, đột nhiên cảm thấy tiếng nước réo ầm ầm đã biến đi dâu mất, tai tôi hình như bị ngập chìm trong nước, một cảm giác ngạt mũi và điếc tai xuất hiện, mùi tanh nồng của nước trở nên đậm dặc hơn. Dòng nước đập vào mạn cầu làm thành một bức tường nước cao đến cả mét rồi sau đó đổ ào xuống mặt cầu. Bỗng nhiên tôi cảm thấy sợ hãi, hình như có một con cá nào đó rất to đang nằm phục trên cầu giương mắt nhìn tôi.
Mưa lúc to lúc nhỏ, quần áo tôi đã ướt dẫm. Nước vẫn không ngừng dâng cao, chiếc cầu này sẽ nhanh chóng chìm vào dòng nước thôi. Tôi quyết định phải nhanh chóng vượt qua cầu, lòng cảm thấy may mắn vì vẫn còn kịp, nếu chậm khoảng ba mươi phút nữa thì chỉ còn cách ở bên này sông mà ngóng về bố mẹ, vợ và con gái ở bên kia sông.
Tôi cởi giày, xắn quần và xách hành lý lội nước bước lên cầu. Nước lạnh thấu xương khiến toàn thân tôi tê buốt. Đúng lúc ấy tôi nghe có ai đó gọi tên mình, giọng nghe quen lắm nhưng nhất thời tôi chưa thể nhận ra là ai. Tôi nhìn bốn phía, thầm nghĩ: trước mặt là dòng sông ngầu đục, xa xa là làng xóm mờ ảo trong mưa mù dày đặc, phía sau là bờ đê vắng lặng, chẳng
 
Chào mừng quý vị đến với website của ...
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.






Các ý kiến mới nhất