Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    CO_VA_TRO_1.jpg 11110.jpg 1159.jpg 450.jpg 360.jpg 2134.jpg 1158.jpg HS_CAP_2.jpg HS_CAP21.jpg HS_CAP2.jpg CHI_HOA.jpg BA_CO_GIAO_1.jpg BA_CO_GIAO1.jpg CO_NGA.jpg CAC_CO.jpg THC2_CO_HOA.jpg BA_CO_GIAO.jpg 3_H_TRUONG.jpg

    Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Trong thảm họa nước Nhật, con học được lòng yêu thương

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    Nguồn: ST
    Người gửi: Bùi Thị Kim Anh
    Ngày gửi: 10h:46' 17-04-2013
    Dung lượng: 38.0 KB
    Số lượt tải: 6
    Số lượt thích: 0 người
    “Trong thảm họa nước Nhật, con học được cách thương yêu và hy sinh”
    (Dân trí) - Mẹ, lúc ở nhà, con chưa từng một lần nói yêu mẹ, cũng chưa từng làm được điều gì cho mẹ vui lòng. Kỳ lạ thay, đang ở nước Nhật, chứng kiến những thảm họa khủng khiếp, con đã học được cách yêu và cách hy sinh, mẹ ạ.
     Mẹ,
    Từ nhỏ, được bố mẹ lo cho một cuộc sống đầy đủ nên con chẳng chịu học hành, chưa có ý chí phấn đấu. Tốt nghiệp cấp 3, con cũng không chịu thi đại học, tự ý tung hô con đường của riêng mình. Con học những gì con thích, làm những gì con cho là hay ho, không cần biết tương lai phía trước sẽ ra sao mà thực sự, con cũng chẳng biết sau này mình sẽ làm được gì.  
    Ở cái tuổi ương ương, xanh xanh ấy, lúc nào con cũng muốn chứng tỏ bản thân mình đã lớn, cho rằng việc của bản thân mình là quan trọng. Con biết đâu rằng sự ích kỷ của mình đã nhiều lần làm tổn thương đến mẹ. Mỗi lần cãi lại mẹ, đối đầu với mẹ, làm mẹ khóc, là mỗi lần con thấy cái tôi của mình được nâng lên.  
    Con luôn đòi hỏi bố mẹ phải quan tâm, chăm sóc con nhiều hơn nữa. Con thấy mình chưa đủ hạnh phúc. Nhưng lúc đó làm sao con biết từ khi lấy nhau, sinh con ra, bố mẹ đã phải lao vào làm ăn, buôn bán dù thâu đêm suốt sáng không ngủ để lo cho con một cuộc sống thừa cơm ăn áo mặc. Nhưng con vẫn yêu cầu bố mẹ phải dành thời gian cho con nhiều hơn nữa.  
    Nhưng bố mẹ biết không, từ khi con sang đây, bắt đầu cuộc sống tự lập, con mới hiểu thất bại lớn nhất của cuộc đời là làm cho bố mẹ mình đau khổ. Ở nơi đất khách quê người, con vừa làm vừa học tập, con mới hiểu thế nào là nỗi lo cơm áo gạo tiền. Không đi làm sẽ không có tiền trả tiền nhà, tiền gia, điện, nước và tiền ăn. Rồi còn cả tiền học nữa. Giờ con mới hiểu 18 năm con đi học là 18 năm mẹ quay cuồng vì mối lo này, và tất cả là vì con.  
     
    Nước Nhật đã làm con thay đổi nhiều lắm mẹ ạ. Nhìn họ, con đã biết chăm chỉ làm việc, có tinh thần trách nhiệm. Từ suy nghĩ “bố mẹ phải làm gì cho con”, con đã biết nghĩ ngược lại “con đã làm được gì cho bố mẹ, đã làm được gì để bố mẹ có thể tự hào về con”. Và con đã hành động rất khác trước đây. Những thành quả nay con có được tất cả đều quá bé nhỏ và đơn giảm với nhiều người, nhưng con muốn dành mọi điều cho bố mẹ.  
    Rồi con chứng kiến bao mất mát mà thiên tai bỗng chốc giáng xuống con người: hình ảnh những công trình kiên cố bao công xây dựng bỗng dưng chỉ là đổ nát và đổ nát, những người mẹ để tuột mất con trong thảm họa, những em bé không còn gia đình đưa đến dự lễ tốt nghiệp, những bát súp đong đầy tình người trong khốn khó…. Dù chỉ qua truyền hình, nhưng con cảm nhận chết chóc và đổ vỡ hiển hiện nhiều nơi. Hàng nghìn người vẫn phải sống trong các trung tâm tạm trú. Khó khăn, thiếu thốn mọi bề, trong khi mối nguy hiểm hạt nhân vẫn còn lơ lửng.  
    Ở quê nhà, bố mẹ và người thân đang lo lắng gọi điện giục con về, nhưng bố mẹ đừng lo. Nơi con ở là tỉnh miền nam, cách khu vực đông bắc và Tokyo hơn 1.200km, nên mẹ yên tâm. Dù người Nhật đang đối mặt với thời khắc kinh khủng nhất, nhưng với lòng kiên trì và tính cách chăm chỉ lao động của người Nhật, nước Nhật sẽ lại hồi sinh. 
    Cũng chính đây là lúc con học hỏi được rất nhiều đức tính quý giá của tính cách Nhật, càng gắn bó với xứ sở này, nên con càng không thể về. Con tiếp tục phải ở lại đây, học tập, làm việc như những người Nhật, cùng chung tay góp sức xoa dịu một phần nỗi đau của bao người và cả những khó khăn của các bạn ở vùng Tokyo và Đông Bắc nữa.  
    Có những điều quý giá ta có mà không biết. Có những điều quý giá mà khi mất đi rồi, ta mới biết. Trong thảm họa với người Nhật, con đã học được rất nhiều, và đặc biệt là biết những gì với mình là quý giá. Dù hơn 18 năm qua, con chưa từng nói một lần, nhưng bây giờ con muốn nói: Con yêu bố mẹ hơn tất thảy trên đời. 
    Con gái của bố mẹ
                Đặng Minh Thảo
                Sinh viên năm I Đại học Công nghiệp Kyusyu, Fukuoka
    
     
    Gửi ý kiến

    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.